Vào tháng 5 năm 1787, 55 đại biểu từ 13 bang gặp ở toà nhà bang Philadelphia. Đó là cuộc gặp của những người đàn ông đặc biệt tài năng, bao gồm cả George Washington, người chịu trách nhiệm là chủ toạ. Thay vì cố gắng điều chỉnh Các điều khoản Hợp Bang yếu kém, họ bắt đầu xây dựng lại hình thức chính phủ hoàn toàn mới – Hiến pháp Hoa Kỳ.
- George Washington là một nhà lãnh đạo quân sự, chính khách, một trong những người lập quốc, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ từ năm 1789 đến năm 1797. Trước đó, ông đã lãnh đạo lực lượng Yêu nước giành chiến thắng trong cuộc Chiến tranh giành độc lập của quốc gia. Washington được gọi là “Cha già của nước Mỹ” vì sự lãnh đạo tài tình của ông trong những ngày hình thành quốc gia mới.

- Articles of Confederation (Các Điều khoản Hợp bang): Sự cấp bách mang tính chính trị đối với các thuộc địa đã gia tăng sự hợp tác từ “cuộc chiến giữa Pháp và người da đỏ”. Sự khởi đầu của cuộc Chiến tranh Cách mạng Mỹ vào năm 1775 đã lôi kéo những thuộc địa khác nhau hợp tác trong nỗ lực thoát khỏi sự thống trị của Anh. “Các Điều khoản Hợp bang” đã được Quốc hội Lục địa thông qua vào ngày 15 tháng 11 năm 1777. Tài liệu này được coi là hiến pháp đầu tiên của Hoa Kỳ. Nó đã kết hợp các tiểu bang nhỏ bé này thành “Hiệp chúng quốc Hoa Kỳ” với một chính quyền liên hiệp. Nó có hiệu lực từ ngày 1 tháng 3 năm 1781 cho đến năm 1789 khi Hiến pháp ngày nay có hiệu lực.

Những người soạn thảo Hiến pháp, cách những đại biểu được gọi, đã tạo ra một chính phủ liên bang với ba nhánh: nhánh lập pháp là Quốc hội, được cấu tạo bởi Thượng viện – mỗi tiểu bang có hai thượng nghị sĩ – và Hạ viện – số lượng dựa trên dân số của mỗi bang; nhánh hành pháp thì gồm có Tổng thống và các bộ phận điều hành, chẳng hạn như Nội các chính phủ; và nhánh tư pháp là Toà án tối cao và các toà án liên bang. Thông qua hệ thống kiểm tra và cân bằng đầy sáng tạo bất kỳ hai nhánh nào cũng có thể hạn chế nhánh thứ ba giành được quá nhiều quyền lực.
- Nhánh lập pháp (bao gồm Hạ viện và Thượng viện, được gọi chung là Quốc hội. Trong số các quyền hạn khác, nhánh lập pháp đưa ra tất cả các luật, tuyên chiến, điều chỉnh thương mại giữa các tiểu bang và nước ngoài, đồng thời kiểm soát các chính sách thuế và chi tiêu)
- Senate (United States Senate) là Thượng viện Hoa Kỳ. Thành viên của Thượng viện là Thượng nghị sĩ. Mỗi tiểu bang Hoa Kỳ được đại diện với hai thượng nghị sĩ bất kể dân số bang đó nhiều ít. Điều này nhằm bảo đảm sự đại diện đồng đều cho mỗi tiểu bang trong Thượng viện, vì thế người ta còn gọi nó là Viện Bang Biểu. Các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ phục vụ nhiệm kỳ 6 năm.

- House of Representatives là Hạ viện Hoa Kỳ. Mỗi tiểu bang có số đại diện tại Hạ viện theo tỉ lệ dân số nhưng theo luật định mỗi tiểu bang được có ít nhất một dân biểu. Tiểu bang đông dân nhất, California, hiện thời có 53 dân biểu. Tổng số dân biểu có quyền biểu quyết hiện tại là 435. Mỗi dân biểu phục vụ một nhiệm kỳ hai năm.

Thành quả to lớn khác là dự phân chia quyền lực giữa các bang và chính phủ quốc gia. Sự phân chia này được gọi là chế độ liên bang. Hiến pháp đã giao phó một số quyền lực cho chính phủ quốc gia; những quyền lực khác được để giành riêng cho các bang; và một số “quyền lực chung”, như là đánh thuế và xây dựng đường xa thì được chia sẻ.